Năm 2025 được Team Ninja long trọng tuyên bố là “Năm của Ninja”, một lời tri ân sâu sắc gửi đến dòng game huyền thoại Ninja Gaiden. Với ba tựa game dự kiến ra mắt trong năm này, cộng đồng game thủ không khỏi đứng ngồi không yên. Chúng ta đã chứng kiến sự trở lại bất ngờ của Ninja Gaiden 2 Black vào tháng 1, và Ninja Gaiden 4 đang chờ ngày ra mắt 21 tháng 10. Nhưng giữa hai cột mốc ấy, một cái tên khác đã âm thầm xuất hiện, mang theo lời hứa về một chuyến du hành về cội nguồn: Ninja Gaiden: Ragebound. Đây không chỉ là một tựa game, mà còn là một tấm vé ngược dòng thời gian, đưa người chơi trở lại kỷ nguyên 2D side-scroller huy hoàng thuở ban đầu, nhưng được thổi hồn bởi những tinh hoa của thời đại mới.
Được thai nghén dưới bàn tay tài hoa của The Game Kitchen, đội ngũ đã làm nên thành công vang dội với Blasphemous, Ragebound ngay lập tức khơi gợi những kỳ vọng lớn lao. Sự am hiểu về thể loại hành động 2D kết hợp với chất “Soulslike” trong Blasphemous dường như là bảo chứng cho một Ninja Gaiden 2D hiện đại đầy tiềm năng. Tựa game này không chỉ đơn thuần là một bản sao chép quá khứ, mà còn mạnh dạn pha trộn yếu tố độ khó “khét tiếng” của thời xưa, cơ chế “one-hit KO” cho hầu hết kẻ địch, và cả những cảm hứng từ các phiên bản Ninja Gaiden 3D hiện đại. Thế nhưng, liệu hành trình trở về cội nguồn này có thực sự hoàn hảo? Liệu ngọn lửa hận thù của Ragebound có đủ sức thắp sáng lại ký ức của những tín đồ Ninja Gaiden gạo cội?
Hồi Sinh Di Sản 2D: Cội Nguồn Bất Diệt Của Ninja Gaiden
Trong tâm trí của nhiều game thủ đương đại, Ninja Gaiden đã gắn liền với những trận chiến 3D tốc độ cao, những pha hành động mãn nhãn và độ khó thử thách thần kinh. Nhưng trước khi Ryu Hayabusa tung hoành trong không gian ba chiều, bóng đêm của Ninja Gaiden đã bắt đầu từ những khung hình 2D cổ điển. Ragebound đã dũng cảm khai thác lại dòng mạch ấy, khoác lên mình phong cách đồ họa và sự tinh tế của các tựa game hiện đại. Và phần lớn, sự kết hợp này đã tạo nên một bức tranh đầy ấn tượng.
Thay vì đưa huyền thoại Ryu Hayabusa trở lại làm nhân vật chính, Ragebound chọn Kenji Mozu, một gương mặt mới mang theo câu chuyện của riêng mình. Chẳng mấy chốc, Kenji chạm trán Kumori, một thành viên bí ẩn của Hắc Nhện Tộc (Black Spider Clan). Một định mệnh kỳ lạ đã kết nối họ, dung hợp linh hồn và hợp nhất năng lực thành một cỗ máy chiến đấu tối thượng. Kenji, bậc thầy cận chiến, nắm giữ sức mạnh bùng nổ của những lưỡi kiếm, trong khi Kumori điều khiển các đòn tấn công tầm xa và những pha platforming đòi hỏi sự khéo léo.
Gameplay Ninja Gaiden Ragebound: Kenji Mozu và Kumori trong bối cảnh 2D
Sự kết hợp này mở ra những cơ chế platforming khá thú vị. Ban đầu, các màn chơi của Kumori, nơi cô phải dịch chuyển qua lại giữa hai thế giới và chạy đua với thời gian trong khi đối mặt với kẻ địch, mang lại cảm giác mới mẻ và đầy thử thách. Tuy nhiên, thời gian trôi qua, những phân đoạn này lại trở thành một gánh nặng, một sợi xích vô hình trói buộc trải nghiệm. Áp lực thời gian dễ khiến người chơi mắc lỗi bất cẩn, và tôi nhận thấy mình dần né tránh chúng, trừ khi đó là nhiệm vụ bắt buộc.
Khi hai nhân vật đã hợp nhất, người chơi cũng sẽ mở khóa khả năng sử dụng Vũ Khí Nhện (Spider Weapons) vào kho vũ khí của mình. Chúng được thiết kế để vừa hỗ trợ chiến đấu, vừa tạo lợi thế chống lại kẻ thù. Nhưng trong phần lớn thời lượng game, giá trị của chúng không thực sự tương xứng với nỗ lực bỏ ra. Việc sử dụng chúng tiêu hao “Ki” – một tài nguyên quý giá không chỉ cần cho đòn tấn công tầm xa mà còn thiết yếu để dễ dàng hạ gục một số loại kẻ thù nhất định.
Kenji Mozu và Kumori trong phân cảnh cốt truyện Ninja Gaiden Ragebound
Về phần cốt truyện, nó chỉ đơn giản là một khung sườn, một dòng chảy để giữ cho mạch hành động tiếp diễn. Không có gì quá đột phá, gây sốc hay mang ý nghĩa sâu sắc. Nhưng thực lòng mà nói, nó cũng không cần phải làm vậy. Ngôi sao chính của Ninja Gaiden: Ragebound là lối chơi, là những trận đấu bùng nổ, là vũ điệu của lưỡi kiếm và lửa hận thù.
Vũ Điệu Chết Chóc: Hài Lòng Và Thử Thách Không Ngừng
Thay vì chỉ áp dụng phong cách “kẻ địch chết trong một đòn” đơn thuần, Ragebound khéo léo giới thiệu những kẻ thù mạnh mẽ hơn, đòi hỏi người chơi phải nỗ lực và chiến thuật hơn để hạ gục. Chúng không chỉ lì lợm mà còn ra đòn cực kỳ hiểm hóc, và chắc chắn sẽ là nguyên nhân chính dẫn đến không ít cái chết của bạn.
May mắn thay, game cung cấp một cơ chế giúp đối phó với những đối thủ này. Một số kẻ địch sẽ sở hữu một lá chắn siêu nạp (hypercharge shield) bao quanh. Nếu bạn hạ gục chúng bằng đòn tấn công chính xác (cận chiến hoặc tầm xa), bạn sẽ tích tụ được một đòn tấn công mạnh hơn, có khả năng hạ gục những kẻ thù “elite” này chỉ bằng một nhát duy nhất.
Cơ chế chiến đấu căng thẳng trong Ninja Gaiden Ragebound với kẻ thù mạnh mẽ
Kết quả là một vũ điệu chiến đấu vô cùng mãn nhãn và đầy thử thách. Tôi thực sự say mê những giờ đầu tiên với game. Mọi thứ đều có vẻ công bằng; kẻ địch khó nhằn, nhưng tôi luôn cảm thấy mình có thể vượt qua chúng khi dần trở nên mạnh mẽ hơn và làm quen với lối chơi. Cảm giác chinh phục từng chướng ngại vật, từng đối thủ, như một bản nhạc đang dần lên cao trào đầy phấn khích.
Tuy nhiên, mọi thứ bắt đầu thay đổi đáng kể khi tôi bước vào nửa sau của game. Từ một giấc mơ đẹp, trải nghiệm nhanh chóng biến thành một cơn ác mộng. Kẻ địch trở nên hung hãn hơn rất nhiều, chúng liên tục né tránh và phản công, đòi hỏi sự nhanh nhẹn và chính xác tuyệt đối. Vấn đề là, tôi không cảm thấy mình trở nên mạnh mẽ hơn. Có lẽ, đây chính là bản chất của Ninja Gaiden, một trải nghiệm không ngừng thách thức giới hạn của người chơi.
Hành Trình Không Dành Cho Kẻ Yếu Tim
Nếu chưa đủ rõ ràng, hãy nhớ rằng nếu bạn không tôn trọng Ninja Gaiden: Ragebound, nó sẽ “đấm thẳng vào mặt bạn”.
Tôi không nói rằng nó đạt đến ngưỡng độ khó của thể loại Soulslike huyền thoại, nhưng chắc chắn nó không phải là một “cuộc dạo chơi trong công viên”. Kẻ địch sẽ lao đến với tốc độ chóng mặt và sự hung hãn tột độ, bạn sẽ nhận rất nhiều sát thương, và đòi hỏi phải cực kỳ nhanh nhẹn trong từng pha xử lý. Điều này tạo nên một lối chơi lai ghép xuất sắc, mượn những yếu tố tinh túy nhất từ các tựa game 3D hiện đại và khéo léo đặt chúng vào một môi trường 2D side-scrolling.
Kenji Mozu né tránh và phản công, minh họa độ khó cao của Ninja Gaiden Ragebound
Rõ ràng, việc né tránh và lăn lộn sẽ không đơn giản như trong các game 3D, nhưng nó vẫn là một phần cốt lõi của gameplay. Khi bạn thực hiện được những chuỗi combo ấn tượng, đỡ đòn đối thủ, né tránh kẻ thù và tung những nhát kiếm chí mạng vào lưng chúng, cảm giác đạt được là vô cùng phấn khích, như một nghệ sĩ đang trình diễn vũ điệu tử thần.
Điều đáng nói là độ khó của game không chỉ giới hạn ở combat. Các màn platforming cũng đòi hỏi sự chính xác cao độ và sự khéo léo. Điều này tạo nên một nhịp điệu chơi game tuyệt vời khi bạn vừa né tránh kẻ thù, vừa lợi dụng chúng để bật nhảy lên những gờ tường cao hay tiến lên phía trước.
Thật không may, có những thời điểm mọi thứ sụp đổ như một ngôi nhà bằng thẻ bài. Một sai lầm nhỏ, đôi khi cảm thấy không công bằng, có thể phá vỡ hoàn toàn nhịp điệu. Tôi hiểu rằng đó là một phần của game, nhưng tôi đã hy vọng rằng chúng ta đã tiến hóa vượt qua cái thời mà độ khó của game được xây dựng dựa trên những tình huống “ức chế” như vậy.
Dù rất yêu thích việc được đẩy đến giới hạn, nhưng sự tăng đột biến về độ khó ở giữa game đã khiến tôi không hài lòng, một phần vì các kỹ năng mua được trong game không thực sự tạo ra khác biệt lớn. Trải nghiệm từ Ninja Gaiden 2, nơi mỗi vũ khí mới đều là một bản nâng cấp đáng giá và khả thi, khiến sự thiếu hụt này trở thành một nỗi thất vọng lớn.
Nội Dung Đa Dạng, Giá Trị Chơi Lại Còn Bỏ Ngỏ
Dù có thời lượng tương đối ngắn, Ninja Gaiden: Ragebound vẫn mang đến một lượng nội dung đáng kể.
Chiến dịch chính sẽ đưa bạn qua khoảng sáu đến mười giờ chơi, tùy thuộc vào cách bạn đối mặt với độ khó của game. Nhưng điều đó không có nghĩa là game thiếu nội dung. Mỗi màn chơi đều đi kèm với một danh sách các thử thách cần hoàn thành. Bạn cũng có thể mở khóa các nhiệm vụ phụ bí mật và một độ khó cao hơn cho chiến dịch chính sau khi hoàn thành game. Chắc chắn không thiếu những điều để khám phá và giữ chân bạn.
Kenji Mozu lướt trên mặt nước bằng jet ski trong một nhiệm vụ độc đáo của Ninja Gaiden Ragebound
Buồn thay, tôi không chắc mình muốn quay lại chơi lại bao nhiêu nội dung trong số đó. Nửa sau của chiến dịch game chứng kiến một sự tăng vọt đáng kể về độ khó cùng với sự xuất hiện của các loại kẻ thù mới. Điều này làm thay đổi cảm giác của trò chơi từ “khó nhưng công bằng” sang “khó chịu và gây ức chế”. Tệ hơn nữa, bạn không nhận được bất kỳ khả năng mới thực sự hữu ích nào vào thời điểm này. Chắc chắn, bạn có thể mua các vật phẩm hoặc kỹ năng mới từ cửa hàng trong game, nhưng không có gì cảm thấy hiệu quả bằng những khả năng cơ bản.
Tất nhiên, tôi tin rằng những game thủ xuất sắc hơn tôi sẽ có thể “phá đảo” với một số vật phẩm được thiết kế để làm game khó hơn một cách có chủ đích. Nhưng cá nhân tôi không phải là một người theo chủ nghĩa khổ dâm, nên tôi không phải là đối tượng mục tiêu ở đây.
Họa Ảnh Huyền Ảo: Mỹ Thuật 2D Đỉnh Cao
Xuyên suốt những cảm xúc thất vọng, có một điều không thể phủ nhận: đây là một tựa game tuyệt đẹp.
Ngay lập tức, người chơi sẽ bị cuốn hút bởi phong cách đồ họa 2D retro, nhưng ngôi sao thực sự của màn trình diễn này là cách game xây dựng bầu không khí. Kỹ thuật quay phim (cinematography) là một tác phẩm nghệ thuật, tạo nên một trong những tựa game 2D đẹp nhất mà tôi từng trải nghiệm. Từ những khung cảnh hùng vĩ, choáng ngợp đến những hiệu ứng hình ảnh ấn tượng, khiến bạn có cảm giác như đang xem một bộ phim John Wick, phần hình ảnh của Ninja Gaiden: Ragebound chắc chắn sẽ thổi bay tâm trí bạn.
Có một vài vấn đề về tốc độ khung hình (framerate), đặc biệt là khi chiến đấu trước một thác nước, nhưng chúng rất ít và hiếm khi xảy ra. Hầu hết thời gian, bạn sẽ hoàn toàn bị cuốn hút bởi bối cảnh của từng màn chơi. Từ những trận chiến trên nóc tàu, trong một cơn bão sấm sét, đến việc khám phá một hang động cướp biển, đó chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Xin ngả mũ trước đội ngũ The Game Kitchen vì đã mang đến một “màn trình diễn” đỉnh cao về mặt thị giác.
Nhạc nền không thể sánh ngang với vẻ đẹp hình ảnh, nhưng cũng không hề tệ. Âm nhạc đã làm rất tốt việc giữ cho người chơi có động lực cho nhiệm vụ đang đối mặt, ngay cả khi nó có phần lu mờ so với sức mạnh hình ảnh của game.
Kết Luận:
Ninja Gaiden: Ragebound đôi khi còn chưa thực sự cân bằng, đặc biệt là ở nửa sau của trò chơi, nhưng nó vẫn là một tựa game side-scroller đáng để trải nghiệm. Tựa game này trung thành một cách rõ rệt với những phiên bản Ninja Gaiden cổ điển, không hề nao núng trước cội nguồn của mình và mang đến những trận chiến khó nhằn nhưng được lồng ghép tinh tế phong cách và sự bùng nổ từ các tựa game hành động 3D hiện đại. Có lẽ nó không thể xuất sắc bằng Ninja Gaiden 2, và chắc chắn chưa thể sánh với biểu tượng Ninja Gaiden Black, nhưng đây vẫn là một bước đi vững chắc trong series và một cách tuyệt vời để chuẩn bị cho Ninja Gaiden 4 sắp tới.
Hãy chia sẻ cảm nhận của bạn về hành trình trở về cội nguồn này của Ninja Gaiden: Ragebound! Bạn có đồng ý với những điểm mạnh và yếu mà chúng tôi đã chỉ ra không?