Khi ánh đèn E3 đã tắt hẳn từ nhiều năm, Gamescom vững vàng vươn lên trở thành “vua” của các hội nghị game, tạo nên một sân chơi hoành tráng nơi game thủ, nhà phát triển và giới truyền thông cùng hòa mình vào một trong những chương trình game lớn nhất hành tinh. Đây không chỉ là nơi để bạn khoác lên mình bộ cosplay yêu thích hay sắm sửa những món đồ lưu niệm chất đầy vali, mà còn là cánh cửa hé lộ những dự án game được mong chờ nhất và hấp dẫn nhất đang hình thành trên đường chân trời.
Chính vì lẽ đó, tôi đã không ngần ngại thực hiện chuyến hành hương đến Koelnmesse, ghi lại những con số kỷ lục trên chiếc máy đếm bước chân thân thiết, và đắm mình vào hàng loạt tựa game đỉnh cao hứa hẹn sẽ “nuốt chửng” thời gian của chúng ta trong những tuần và tháng tới. Dù có rất nhiều game xuất sắc được trải nghiệm, và thật tiếc khi không thể đề cập đến từng cái tên, chúng tôi muốn chắt lọc những “tinh hoa” nhất. Vì vậy, dưới đây là top 10 tựa game ấn tượng nhất mà chúng tôi may mắn được mục sở thị tại Gamescom 2025. Lưu ý rằng, do đã tham dự SGF gần đây, chúng tôi đã bỏ qua một số tựa game của Capcom, nên dù chúng rất tuyệt vời, chúng sẽ không xuất hiện trong danh sách này. Danh sách cũng bao gồm cả những game chúng tôi đã tham gia các buổi xem trước (hands-off) mở rộng.
10. Nutmeg
Chất thơ sân cỏ trong từng quân bài
Tôi phải thú nhận, việc đưa “Nutmeg” vào danh sách này có lẽ một phần vì nó chạm đúng vào một “ngách” cụ thể mà tôi đặc biệt yêu thích. Nhưng gạt bỏ mọi sự thiên vị, tôi muốn nhiều người biết đến tựa game thẻ bài lấy chủ đề bóng đá sắp ra mắt này hơn nữa. “Nutmeg” không chỉ là một game mà là một sự kết hợp hoàn hảo giữa lối chơi mô phỏng quản lý bóng đá chuyên sâu và cơ chế xây dựng bộ bài kiểu “top trumps” gây nghiện. Những quân bài lấy cảm hứng từ bộ sưu tập Panini Sticker quen thuộc sẽ giúp bạn kiểm soát khu vực giữa sân, thống trị đối thủ và cuối cùng giành chiến thắng khi tiếng còi mãn cuộc vang lên.
Game là một “cỗ máy thời gian” đưa người chơi trở về kỷ nguyên trước khi Premier League bùng nổ thống trị bóng đá Anh, mang theo một lượng lớn yếu tố gợi nhớ và hoài niệm, chắc chắn sẽ hấp dẫn mọi fan hâm mộ bóng đá, bất kể tuổi tác. Nhưng trên hết, đây là một game mô phỏng quản lý với chiều sâu đáng kinh ngạc, khéo léo cân bằng giữa sự tính toán tỉ mỉ và niềm vui giải trí của game arcade. “Nutmeg” chắc chắn sẽ đánh cắp quỹ thời gian rảnh rỗi của bạn, và là một tựa game mà tôi không thể chờ đợi để đắm mình vào lần nữa.
Thẻ cầu thủ và giao diện chiến thuật trong game thẻ bài bóng đá Nutmeg
9. A Storied Life: Tabitha
Kể chuyện bằng những món đồ gói ghém cuộc đời
Nếu bạn là người từng mê mẩn sự tĩnh lặng, thư thái đến lạ thường khi sắp xếp đồ đạc trong “Unpacking”, thì chắc chắn bạn sẽ yêu thích “A Storied Life: Tabitha”. Tựa game này khéo léo đảo ngược trải nghiệm đó, thay vì dỡ đồ, bạn sẽ phải đóng gói những tài sản của một người vừa qua đời. Tương tự như “Unpacking”, “Tabitha” kể một câu chuyện thầm lặng thông qua những vật phẩm bạn tìm thấy, yêu cầu bạn phân loại chúng vào ba nhóm: Bán, Giữ hoặc Vứt bỏ. Nghe có vẻ đơn giản, nhưng do những giá trị tình cảm chúng ta gắn liền với những “món đồ linh tinh” tưởng chừng vô tri, công việc này khó hơn bạn nghĩ rất nhiều.
Kết hợp hệ thống đóng gói dựa trên ô lưới gợi nhớ đến “Resident Evil” cùng mini-game “Mad Libs” giúp bạn phác thảo câu chuyện cuộc đời của Tabitha qua những kỷ niệm, bạn sẽ có một tựa game không chỉ thỏa mãn từng khoảnh khắc mà còn lay động trái tim người chơi. Nếu bạn là một fan của dòng game “cozy gaming” và đang tìm kiếm một tựa game mới để trông đợi, “Tabitha” xứng đáng nằm trong danh sách yêu thích của bạn ngay lập tức.
Cảnh chơi game A Storied Life Tabitha, sắp xếp các vật phẩm vào hộp
8. Cronos: The New Dawn
Lời hiệu triệu từ bình minh mới của kinh dị sinh tồn
Trong số tất cả các tựa game được liệt kê trong danh sách Gamescom này, “Cronos: The New Dawn” là một trong số ít game mà bạn sẽ có cơ hội chơi rất sớm. Chúng tôi đã được chiêu đãi một buổi xem trước mở rộng về sử thi kinh dị đầy tham vọng này, và chúng tôi thực sự ấn tượng với những gì đã thấy. “Cronos” mở ra một thế giới đầy bí ẩn để khám phá, với một bầu không khí đậm đặc, luôn giữ bạn trong trạng thái căng thẳng khi điều hướng qua những hành lang chật hẹp và tàn tích đổ nát. Game cũng giới thiệu hệ thống chiến đấu kiểu “Dead Space”, chắc chắn sẽ hấp dẫn các fan kinh dị hành động.
Tuy nhiên, đây không phải là một cuộc chiến “tất tay” với súng ống liên tục. Bạn sẽ cần phải tính toán từng viên đạn, quản lý tài nguyên cẩn thận và tận dụng tối đa môi trường cùng những dị thường của nó để sống sót qua mỗi cuộc chạm trán. Hơn nữa, bạn cũng cần đảm bảo rằng kẻ thù đã thực sự chết, vì một kẻ có thể hợp nhất với kẻ khác để tạo thành một biến thể “siêu cấp”, biến một chiến thắng cận kề thành một trận chiến khó khăn. Đây là “cú nổ lớn” đầu tiên của Bloober Team kể từ “The Medium”, và từ những gì chúng tôi đã chứng kiến, đây có thể là tựa game hay nhất của họ từ trước đến nay.
Nhân vật chính trong Cronos: The New Dawn đối mặt với kẻ thù đáng sợ trong môi trường khoa học viễn tưởng u ám
7. Tides of Tomorrow
Cuộc sống trong nhựa: Khi hậu quả định hình tương lai
Tôi là người đầu tiên thừa nhận mình không phải là fan cuồng của những game kể chuyện theo hiệu ứng “cánh bướm” với hàng triệu kết thúc khác nhau và ít lối chơi thực sự. Nhưng tôi luôn sẵn lòng xem liệu có tựa game nào có thể phá vỡ xu hướng và thay đổi suy nghĩ của mình. Và “Tides of Tomorrow” dường như đang chuẩn bị làm điều đó.
Tôi đã thấy nhiều game gần đây đẩy mạnh thông điệp “cứu lấy biển cả”, nhưng “Tides of Tomorrow” đi xa hơn để mang đến một điều gì đó mới mẻ, đặt bạn vào một thế giới đầy hệ quả nơi vi nhựa tràn lan đến mức bạn sẽ cần tìm thuốc để ngăn mình biến thành rác thải ô nhiễm trong thế giới ngập nước mà bạn đang sinh sống. Nhu cầu thuốc men này tạo thành xương sống của câu chuyện, nhưng điểm nổi bật là thời gian của bạn trong thế giới “giấc mơ kẹo cao su” rực rỡ này có thể bị ảnh hưởng bởi những người chơi trước đó, vì cơ chế multiplayer bất đồng bộ là trái tim của trải nghiệm.
Nói tóm lại, “Tides of Tomorrow” hứa hẹn một câu chuyện do người chơi định hướng, nơi lòng vị tha và những quyết định cốt lõi của bạn sẽ định hình thế giới của những người đến sau. Điều này, trong một game về ô nhiễm biển, là một cách truyền tải thông điệp khá sâu sắc nếu bạn hỏi tôi.
Cảnh nhân vật trên thuyền khám phá thế giới ngập nước trong Tides of Tomorrow, với chủ đề vi nhựa
6. Valor Mortis
Khi Soulslike gặp Napoleon: Nhịp độ chậm rãi, hành động lôi cuốn
Một lời thú nhận nhanh chóng. Tôi hoàn toàn tệ hại ở “Ghostrunner”, và bằng lòng “chơi dở” với những thành tích tệ hại nhất chỉ để đạt đến cuối game. Vì vậy, khi nghe tin đội ngũ “Ghostrunner” đang thực hiện một tựa game Soulslike, tôi đã hơi lo lắng rằng đó sẽ lại là một cuộc chiến đầy hao tổn.
Nhưng, sau khi ngồi xuống chơi giờ đầu tiên, tôi đã ngạc nhiên khi thấy lối chơi chậm hơn rất nhiều, có phương pháp hơn, và rõ ràng là Soulslike, trong khi vẫn mang lại cảm giác của một tác phẩm hoành tráng, phản ứng nhanh như “Ghostrunner”. Thực sự, đó là sự kết hợp tốt nhất của cả hai thế giới. Góc nhìn thứ nhất không chỉ là một điều mới lạ. Đó là một phương tiện để mang đến hành động sống động, dữ dội hơn, và đó là điều khiến tựa game này khác biệt so với các đối thủ cùng thời.
Tôi phải thừa nhận, đôi khi nó có cảm giác giống “Bioshock” hơn là “Soulslike”. Nhưng đó khó mà là một so sánh không mong muốn, và việc chơi một phần nhỏ của tựa game này chỉ khiến tôi khao khát nhiều hơn.
5. There Are No Ghosts At The Grand
Cocktail ma quái: Làm đẹp khách sạn, bắt ma và ca hát
Đôi khi bạn bắt gặp một tựa game pha trộn những yếu tố mà bạn sẽ không bao giờ tự mình kết hợp, nhưng ngay khi nếm thử, bạn nhận ra mình không thể trở lại thế giới mà nó không tồn tại. Tại Gamescom, tựa game đó đối với tôi chính là “There Are No Ghosts At The Grand”. Một tựa game kỳ quặc và hài hước, thực chất là sự kết hợp giữa “House Flipper”, “Powerwash Simulator”, thêm chút nhạc kịch, và tất nhiên là cả yếu tố săn ma.
Cách viết kỳ lạ và tuyệt vời của game ngay lập tức thu hút sự chú ý của bạn, nhưng chẳng bao lâu, bạn sẽ được trao khả năng cải tạo, trang trí và thay đổi “The Grand” cùng thị trấn xung quanh khách sạn “hoàn toàn không ma ám” này theo phong cách của riêng mình. Đáng tiếc, phần chúng tôi chơi không có nhiều màn săn ma, nhưng theo những gì chúng tôi hiểu, khi bạn không bận rộn khôi phục khách sạn về vẻ huy hoàng trước đây, bạn sẽ dùng máy hút bụi đa năng để “hút” chúng. Nếu bạn không thích việc mọi người tự nhiên hát hò, game này có thể không dành cho bạn. Nhưng nếu bạn là fan của những ca khúc bất ngờ, đây là một game không thể bỏ qua.
Khu nhà kính bị bỏ hoang tại khách sạn Grand trong game There Are No Ghosts At The Grand
4. Hollow Knight: Silksong
Khi nàng công chúa nhện Hornet tái xuất: Cung đàn quen thuộc, vẫn mê hoặc
Thành thật mà nói, nếu tôi biết rằng phần tiếp theo được mong đợi bấy lâu nay này sẽ bất ngờ ra mắt chỉ trong vài tuần tới, tôi đã không xếp hàng hàng giờ để chơi bản demo dài 10-15 phút. Tuy nhiên, điều duy nhất tôi học được từ chuyến phiêu lưu ngắn ngủi trở lại thế giới của loài côn trùng này là “Silksong” thực sự có thật, và nó chính xác là những gì bạn mong đợi.
Game chơi gần như tương tự về cơ chế so với phần trước, với lối đi cảnh mượt mà và chiến đấu Soulslike 2D đầy thử thách. Hình ảnh và thiết kế âm thanh vẫn tuyệt vời, với Christopher Larkin một lần nữa mang đến một bản hòa tấu nổi bật, và các trận đấu trùm vẫn là một thử thách khó khăn ngay cả đối với những fan Metroidvania kỳ cựu.
Nhưng đây cũng là lý do chính khiến tôi không thể đặt “Silksong” ở vị trí cao hơn trong danh sách này, vì không có những khám phá “há hốc mồm”, những cảm giác hồi hộp hay bất ngờ nào đáng kể để báo cáo. Vẫn còn phải xem liệu game này có mang đến thiết kế thế giới phi thường, cốt truyện sâu sắc và những đoạn “sequence skips” đầy thưởng thức của Metroidvania như người tiền nhiệm hay không. Nhưng đừng nhầm lẫn đây là sự hoài nghi. Tôi hoàn toàn tin tưởng rằng Team Cherry sẽ làm được, và chúng ta sẽ không phải chờ đợi quá lâu để thấy kết quả.
Hornet, nhân vật chính của Hollow Knight: Silksong, chuẩn bị chiến đấu
3. Zero Parades
Tuyệt tác CRPG gián điệp: Tiếng vọng từ Disco Elysium, một hành trình đơn độc
Tôi biết rõ rằng một phần lớn cộng đồng game thủ hoàn toàn không sẵn lòng ủng hộ phiên bản Za/Um mới này, chủ yếu do đội ngũ nhân sự thay đổi sau một cuộc chiến pháp lý gay gắt. Nhưng, dù gây tranh cãi, tôi không phải là một trong số những người đó.
Tuy nhiên, tôi tự nhiên rất hoài nghi rằng đội ngũ này, hay bất kỳ đội ngũ nào, có thể tái tạo dù chỉ một phần nhỏ thành công và sự xuất sắc của CRPG như “Disco Elysium”. Thật khó để “bắt được tia chớp trong chai”, và tia chớp hiếm khi đánh hai lần. Nhưng “Zero Parades” đã thắp lên trong tôi hy vọng. Tựa game mới tập trung vào gián điệp này trông giống như một “viên ngọc quý” thực sự, với những dấu ấn của “Disco Elysium” rõ ràng qua phong cách nghệ thuật, cách viết “để những suy nghĩ xâm lấn chiến thắng” và các hệ thống CRPG. Nhưng rõ ràng “Zero Parades” rất khác biệt.
Đây là một cuộc phiêu lưu trầm lắng hơn nhiều, không có người bạn đồng hành Kim Kitsuragi bên cạnh để làm la bàn đạo đức cho bạn. Đó là một trò chơi mà bạn vào vai một nhân vật chính đã bị hủy hoại từ trước, chứ không phải một người tự hủy hoại cuộc đời mình theo thời gian, và đó là một trò chơi nơi “kết thúc lịch sử” là chủ đề thống trị, gắn kết mọi thứ lại với nhau. Hơn nữa, khi hỏi các nhà phát triển khi nào chúng ta có thể mong đợi trò chơi này ra mắt thị trường, dù họ không đưa ra một khung thời gian cụ thể, họ nói: “Sẽ sớm hơn bạn nghĩ.” Vì vậy, tất cả những người hoài nghi và phản đối, có lẽ đã đến lúc “ăn bánh khiêm tốn” trước khi bạn kịp nhận ra.
Cảnh một nhân vật đang điều tra trong Zero Parades, thể hiện phong cách nghệ thuật đặc trưng của ZA/UM
2. The Blood of Dawnwalker
Khi Thợ Săn Ma Cà Rồng trỗi dậy: Đêm và Ngày, Hai Thế Giới Một Con Đường
Khi bắt đầu cuộc hẹn với Rebel Wolves, tôi đã gọi “The Blood of Dawnwalker” một cách đơn giản là “Vampire Witcher”. Nhưng, hóa ra, cái tên đó khá phù hợp sau khi chứng kiến những gì tựa game này mang lại. Tựa RPG thế giới mở rộng lớn này đưa người chơi vào một bối cảnh thời trung cổ bắt mắt, nơi ma cà rồng thống trị và máu là loại tiền tệ quyền lực nhất. Bạn vào vai Coen, một Dawnwalker có thể đi lại dưới ánh sáng ban ngày nhưng lại ôm lấy màn đêm, sử dụng sức mạnh ma cà rồng của mình để uốn nắn thế giới theo ý muốn.
Tôi nhắc đến sự phân chia ngày/đêm này vì đó là khía cạnh độc đáo nhất của game, ít nhất là theo ý kiến cá nhân tôi. Hoàn thành một nhiệm vụ vào ban ngày so với ban đêm thường dẫn đến một trải nghiệm hoàn toàn mới, đòi hỏi một cách tiếp cận rất khác nhau. Nhưng, ngoài những giới hạn thời gian có cấu trúc và cân nhắc ngày/đêm, game này còn tự hào có hệ thống chiến đấu mượt mà, vô số sức mạnh ma cà rồng “sát thủ” để bạn thỏa sức khám phá, và hứa hẹn sẽ kể một câu chuyện hấp dẫn về khát máu. Một câu chuyện mà chúng tôi đơn giản là không thể chờ đợi để “cắm nanh” vào.
Khung cảnh thành phố thời trung cổ vào ban đêm trong The Blood of Dawnwalker, tràn ngập ma cà rồng
1. Clive Barker’s Hellraiser: Revival
Niềm vui của xác thịt: Khi kinh dị lên ngôi, một bất ngờ Gamescom
Trong số tất cả các trò chơi tôi đã chơi tại Gamescom, “Clive Barker’s Hellraiser: Revival” là tựa game tôi bước vào với ít kỳ vọng nhất. Chủ yếu là vì, nhờ “Clive Barker’s Jericho”, tôi đã từng “bị cháy túi” trước đây.
Tuy nhiên, giữa một biển các tựa game kinh dị đáng kinh ngạc như “Cronos”, “Resident Evil Requiem” và nhiều game khác tại Gamescom, “Hellraiser” đã nổi bật. Nó mang đến một trải nghiệm vừa kỳ quái, vừa đáng sợ, vừa kinh hoàng, và vừa vui nhộn. Lối chơi rất giống với phong cách “Resident Evil” hiện đại, mang đến trải nghiệm kinh dị sinh tồn góc nhìn thứ nhất, hoàn toàn đắm chìm bạn vào thế giới siêu thực mà Pinhead gọi là nhà. Nhưng game này không chỉ có cảnh gore và trụy lạc bạo dâm một cách vô nghĩa. Đó là một trò chơi trung thành với nguyên tác một cách không khoan nhượng, vừa là niềm vui vừa là cơn ác mộng để trải nghiệm.
Chiến đấu khá nặng nề nhưng phù hợp với một game kinh dị, hình ảnh sắc nét, bầu không khí đậm đặc, và việc xây dựng thế giới cùng câu chuyện độc đáo đóng vai trò là điểm khởi đầu phù hợp cho những người chưa từng biết đến “Hellraiser”. Đây là “gói quà bất ngờ” từ Gamescom đối với tôi, và tôi không thể chờ đợi để thấy sử thi kinh dị này nổi lên như một “gã khổng lồ” ngang tầm với các tên tuổi lớn.
Pinhead, biểu tượng kinh dị của Hellraiser, bước ra từ một cánh cửa bí ẩn trong Clive Barker's Hellraiser: Revival
Gamescom 2025 thực sự đã là một bữa tiệc thịnh soạn cho những tín đồ của thế giới ảo, với một danh sách các tựa game đầy hứa hẹn, đa dạng về thể loại và chiều sâu trải nghiệm. Từ những trận bóng đá chiến thuật trên nền thẻ bài, những câu chuyện cảm động được kể qua từng món đồ, đến những cuộc phiêu lưu kinh dị rợn tóc gáy và những tác phẩm nhập vai mang đậm dấu ấn riêng, Gamescom đã vẽ nên một bức tranh tươi sáng về tương lai của ngành game. Những tựa game này không chỉ phô diễn sự sáng tạo không ngừng nghỉ của các nhà phát triển mà còn mở ra những chân trời mới cho người chơi khám phá.
Dù là một Soulslike góc nhìn thứ nhất đầy kịch tính, một Metroidvania được mong chờ bấy lâu, hay một game kinh dị sinh tồn khiến bạn phải giật mình, mỗi tựa game trong danh sách đều có một sức hút riêng, khẳng định vị thế của Gamescom như một sự kiện không thể bỏ lỡ. Chúng tôi đã có vinh dự được đặt chân vào những thế giới này, và giờ đây, niềm mong đợi về ngày ra mắt chính thức của chúng lại càng cháy bỏng hơn bao giờ hết. Hãy chia sẻ cảm nhận của bạn về những tựa game này và tựa game nào bạn đang mong chờ nhất sẽ khuấy đảo thị trường trong thời gian tới!